Trang Chủ‎ > ‎Sóng Luận‎ > ‎

NGUYỄN MẬU HÙNG KIỆT và Bài Thơ SỢI TÓC RỜI

 

NGUYỄN MẬU HÙNG KIỆT

                VÀ BÀI THƠ SỢI TÓC RỜI

 

 

 

SỢI TÓC RỜI

 

                          Nguyễn Mậu Hùng Kiệt

 

Nhớ mỗi sợi tóc em

Sợi tóc mềm trên tay

Anh hoài không giữ chặt

Tóc em rời thả bay

 

Ai nào đâu có hay

Tóc em rời thả bay

Tình anh em buộc chặt

Tóc bay trong từng đêm.

 

Nhớ mỗi sợi tóc em

Sợi tóc dài anh nhớ

Em nghiêng đầu vai anh

Gọi tên nhau không thành

 

Tóc xanh bay vẫn bay

Xoắn vào nhau bối rối

Mắt cười em nhìn anh

Qua tóc rời không buộc

 

Nhớ mỗi sợi tóc em

                   Sợi tơ trời ma mãnh…

 

 

 

 Nhắc đến Nguyễn Mậu Hùng Kiệt là bạn bè thường nghĩ ngay đến một cây bút trẻ viết phê bình khá ấn tượng của vùng đất văn nghệ Quảng Nam mấy năm gần đây. Cũng đúng thôi, vì trên các tạp chí sách báo trung ương,tạp chí Đất Quảng, báo Quảng Nam anh đều đặn có những bài viết giới thiệu, phê bình những tập sách, truyên và thơ ca, nhiều bài có nét tài hoa và hồn nhiên trung hậu của một người công chức là thầy giáo( Hiện anh đang công tác tại Phòng Giáo dục-Đào tạo Quế Sơn, Quảng Nam), dấu ấn của công việc thầm lặng, miệt mài chỉn chu, chứ không thái quá, ồn ào, phóng túng. Anh đã ra mắt bạn đọc 2 tập phê bình giới thiệu.

Tập  Thời gian chiếc lá xanh, thơ chọn và lời bình( NXB Đà Nẵng, 2000) kiểu bình có chỗ từ chương, giọng điệu "sinh viên", nhưng đôi bài có nhãn quan sâu sắc, ý tứ mới lạ, như bài  Cánh cửa nhớ bà-cài mở những yêu thương có sức gợi và ám ảnh bạn đọc. Không dưng mà PGS TS Nho đã giới thiệu anh trong tậpsách: “Điều quyết định chất lượng bài bình là những khám phá của người viết, và sự trình bày những khám phá ấy có sức thuyết phục đối với bạn đọc. Nguyễn Mậu Hùng Kiệt bằng cách cảm nhận riêng, bằng những khám phá riêng đã góp thêm vào những cách hiểu mới, cách đánh giá mới với những vần thơ vốn đã quen thuộc, đã được một vài người khác viết lời bình, hay những vần thơ mới lạ lần đầu tiên được anh tuyển chọn.”

 

         Nói như vậy để hiểu rằng, Nguyễn Mậu Hùng Kiệt là cây bút trẻ có gan ruột, gắn bó chặt chẽ, say mê, và am hiểu khá nhiều, khá tường tận công việc bếp núp của thơ ca, bởi anh cũng là một"thi sĩ". Đọc toàn bộ tập thơ Màu của lá của anh, độc giả càng cảm nhận sâu sắc lẽ yêu đời, yêu tuổi trẻ, say sưa với những giấc mơ"huyền diệu và phù phiếm" một thời của một trái tim luôn cựa quậy,đập nhịp với màu hoa phượng và nụ tầm xuân. Bài thơ  Sợi tóc rời  sau đây được rút ra từ tập thơ trên:

                               Nhớ mỗi sợi tóc em

                               Sợi tóc mềm trên tay

                               Anh hoài không giữ chặt

                               Tóc rời em thả bay.

 

 Thơ của Nguyễn Mậu Hùng Kiệt là giấc mơ mộng mị và tuyệt đẹp. Tóc em ở gần gũi anh đây, tóc em ở trên tay anh đây, tình em sẽ ở trong tay-hay tim anh đấy chứ? Nhưng nào? Anh sợ anh sợ,sợi tóc hay sợi tình

hay trái tim tình nhân đôi khi mỏng manh lắm, hư ảo làm sao!-giọng thơ rất trẻ của một cây bút trẻ( Anh sinh năm 1965, Hiệp Đức, Quảng Nam). Đọc thơ anh ta có cảm nhận rất rõ ràng, rất chân thực thơ và tình là thế đấy, luôn luôn là khát vọng, nguồn hạnh phúc vô bờ, nhưng cũng biết bao âu lo, thấp thỏm với những mảnh vụn thủy tinh  trong suốt.

                               Ai nào đâu có hay

                               Tóc rời em thả bay

                               Tình anh em buộc chặt

                               Tóc bay trong từng đêm.

 

      Có thể khẳng định rằng, đây là những câu thơ hay nhất, lảng mạn nhất của Nguyễn Mậu Hùng Kiệt.Từ một "chi tiết,sự cố" tưởng chừng như ông trời đùa bỡn nhân gian,sợi tóc rời và sợi tóc bay đi,làm tâm hồn

nhân vật trữ tình xao động, lo lắng; nhưng bấy giờ, ngay giây phút ấy anh chợt suy nghĩ, nó là "gia vị, chất xúc tác" của tình yêu lứa đôi bền chặt.Tóc thực em bay,tình anh thì em buộc chặt, hạnh phúc biết chừng nào! Bây giờ tóc em đang bay trong trái tim ngấn lệ của anh đây là thứ tóc nhân ngải,là hương vị ngọt ngào của tình yêu,là sức sống và tuổi thanh xuân.Làm thơ đôi lúc thật hạnh phúc và hứng khởi,một ý tứ nào đó chợt lóe lên,ngôn ngữ dính vào,hình ảnh sinh đọng lạ thường.Khổ thơ này của anh có cảm giác như vậy,một thành công.Còn các khổ tiếp theo là lẽ dĩ nhiên thường tình của người đời khi nhấp chén rượu hạnh phúc tình yêu,Thơ phải vậy?

                               Nhớ mỗi sợi tóc em

                               Sợi tóc dài anh nhớ

                               Em nghiêng đầu vai anh

                               Gọi tên nhau không thành

 

     Dẫu nói là phải phải vậy, nhưng nhân vật trữ tình bài thơ ấn tượng và sinh động quá chăng ?Có lẽ nào, nếu được, ta sẽ tổ chức ngôn ngữ từ tốn, chậm chạp hơn trong các bữa tiệc hạnh phúc như thế chăng?"Sánh vai về chốn thư hiên/Góp lời phong nguyệt nặng nguyền non sông/ Trên yên bút giá thi đồng/ Đạm Thanh một bức  tranh trùng treo trên"(Nguyễn Du). Hoặc tôi chợt nhớ vài khổ thơ cổ điển khác sâu sắc,ý vị:

                               Và tôi đây,trên ngưỡng cửa

                               Của cặp mắt nàng tôi thấy

                               Trong mắt tôi và trong mắt nàng

                               Một con đường cái đầy người đi

                (Ở bài Luyện tập tình yêu của

              Pericle Potocchi, Italia, Nguyễn Xuân Sanh dịch)

 

 Nhưng không sao, bởi thời đại đã thay đổi và cuộc sống đang rất năng động, phong phú với tiết nhịp nhanh, mạnh, ấn tượng thì đôi lúc thơ ca cũng phải cùng vai sát cánh.Và anh kết:

                               Nhớ mỗi sợi tóc em

                               Sợi tơ trời ma mãnh...

 

 Không đằm thắm, không xun xoe theo nhịp điệu bài thơ để ca ngợi tình yêu theo lối diễn dịch, tô hồng, làm quen thuộc sắc thái biểu cảm. Nhất định không phải vậy, Nguyễn Mậu Hùng Kiệt chọn một kết lạ, kết lửng, kết tưng tửng, kết hài, kết ấn tượng, kết ngang bè để ngưng đọng một chuỗi xúc cảm ngọt ngào, đầy chất thi vị bằng một đuôi mắt nhìn đong đưa, "lừa lọc". Chẳng biết hiệu quả của nó rộng lớn đến đâu, kết nối sợi dây tri âm với độc giả thế nào, nhưng có hơi hướng mới, có chất trào lộng của ngòi bút nhiều khuôn thước.

 

 Những thiển ý chân thành trên đây, nói chung, có thể chưa chuẩn xác; có thể người viết đôi lúc quá cao hứng, hoặc có lúc quá trầm mặc. Dẫu sao phải khẳng định, những đóng góp của Nguyễn Mậu Hùng Kiệt cho mảng phê bình còn rất trống ở đất Quảng là một thành công đáng ghi nhận; và thơ ca của anh, nếu xúc cảm lắng đọng hơn, dòng chảy ngôn ngữ quặn thắt hơn thì cũng rất hy vọng, như bài Sợi tóc rời trên đây là một

thành công , bởi anh đã kỹ càng tiết chế ngôn ngữ và hình ảnh, làm sâu sắc hình tượng thơ. Nghe bảo thời gian gần đây anh viết rất lên tay và xốc tới. Đúng thôi, vì thơ ca mãi mãi là một khát vọng.

 

HUỲNH MINH TÂM