Trang Chủ‎ > ‎Sóng Luận‎ > ‎

THƯƠNG NHỚ TAM KỲ

                                                                                       HUỲNH MINH TÂM





THƯƠNG NHỚ TAM KỲ

 

( Đọc Những Cánh tay sưa, tập thơ nhiều tác giả Tam Kỳ, NXB Hội Nhà văn  2013)

 

Những cánh tay sưa cũ kỹ vẫy lên trời

thuở Tam kỳ dễ thương và chật

mây vàng xưa bay về đâu ?

hương vàng xưa thơm về đâu...!”

 

Tôi  đọc những câu thơ này của Nguyễn Đức Dũng đã lâu rồi, và cho đến bây giờ gặp lại trong tập Những cánh tay sưa, nó vẫn còn lay động lòng tôi tựa những rung động tình yêu đâù đời.  Hoặc tôi cũng vô cùng miên man xúc động với những câu thơ về Đất Nước mang chất sử thi và đầy hứng cảm của anh :

 

“ Đất Nước rộng dài theo tiếng  gươm khua

 tiếng nhát cuốc bổ đầu tiên gieo trồng tóe lửa

nhịp khuấy nước đầu tiên

sông Hồng, sông Mã

trường chinh chân trần cặm cụi về Nam”

                                        ( Bất chợt về Đất Nước-NĐD).

 

Nguyễn Bá Hòa vẫn “ sặc mùi” lục bát dễ thương, hơi quái lạ:

“ Trỗ thì lá nõn màu tơ

Ngày vơi nửa nắng tình cờ phía xuân

 Đường hoa nhuộm sắc phố gần

Chiều Nam Ngãi cứ phân vân đường về

Ngã ba ?

không !

Ngã tư quê !

 Này em !

Hướng mới đi về lối sông ?

Đò Ba Bến có  còn không ?

 Nhánh xuân Bàn Thạch rẽ lòng người xa”

 ( Tam Kỳ chiều tháng Chạp- NBH).

Dường nghe ra một Tam Kỳ thật mới mẻ, thật sắc màu giữa lòng người và hồn thơ.

 

Nguyễn Phương Dung thì dường lại khác. Chị lại hướng về một Tam Kỳ cũ xưa với tình yêu trong trẻo tuổi học trò, nhưng cũng đã mang một ám chỉ trắc trở, gần như số phận. Tam Kỳ ở chị mang mang cung bậc tình yêu nam nữ âu yếm, xao xuyến :

“ Tam Kỳ dễ thương

từ hoang sơ thanh vắng

 em cũng vậy anh nhìn xao xuyến

mà vô tình em quên

Tam Kỳ bây giờ phồn vinh

 và tình em vẫn là ngô lúa

 là khúc đồng dao trong ta mỗi sáng”

                      ( Tam Kỳ trong anh- NPD)

 

Cũng là cung bậc tình yêu, nhưng Phạm Thông lại chọn ký ức của sông. “ sông thao thức, sông bạc, sông mơ , sông để anh bơi-trôi nổi dòng đời, sông để em đợi- một tình yêu son sắc”, và anh đã ký thác tất thảy nỗi niềm cho sông nước :

“ Tam Kỳ sông thao thức

vô tư sóng hôn bờ

em và dòng sông bạc

 chập chờn thực hay mơ

 Hàng Cửa ven sông đợi

 rễ buồn chạm vào thơ

em buồn cơn nước dậy

chạm mắt anh tình cờ

lỡ làng bao năm tháng

 sóng anh bơi dại khờ

trong lòng sông em đợi

 và khúc sâu bất ngờ”

   ( Sông và em-PT)

 

Huỳnh Trương Phát đặc dày lục bát, và anh đã có những thành công nhất định. Đôi khi tôi ngân nga hai câu thơ này của anh, mà cảm hứng tràn tràn :

  Núi mòn đá cũng mồ côi

lá vàng theo gió lên trời mà xanh”.

                            ( Tiếng Rìu).

Thơ hay đọng mãi hồn người. Anh lột tả Tam Kỳ trong hình ảnh của thanh bình thời gian và giấc mộng “ cố quận”(“ Cố quận- chữ dùng của Thi sĩ Bùi Giáng) :

“ hạt mưa mấy cánh  vàng bay

vấn vương một nét chân mày thời gian

lưng trâu đắp tấm sưa làng

ngủ say dưới bóng trưa  vàng của quê”

                         ( Tam Kỳ- HTP)

 

Ngô Phú Thiện với những chấm phá Tam Kỳ, gợi chút bâng khuâng cho những bước chân du khách :

“ Lúng liếng  Khu Nam

 tươi sắc Vườn Lài

ký ức buồn đau gửi vào ngăn kỷ niệm

đất tái sinh cho xuân về trang điểm

 chân bâng khuâng lạc bước giữa quê nhà

đêm Tam Kỳ

mưa gội giấc mơ hoa

 như em gái mang trăng rằm vào hội”

                ( Phố đêm- PT).

 

Không phản ánh, “ mô tả trực tiếp” về Tam Kỳ, nhưng góp phần làm dày, nặng thêm giá trị thiện mỹ, sức xao động lan tỏa của tập thơ, còn có sự góp mặt của nhiều nhà thơ tên tuổi khác. Trương Vũ Thiên An điềm đạm và tài hoa với : “ Chị đã xa rồi cầu vồng cũng gãy/ em cũng lớn rồi hết ngóng mây bay/ chuyện ngày cũ như cánh chuồn rung mãi/ mưa ướt một tay em/ một tay ửng nắng đầy” ( Cơn Giông-TVTA). Phan Chín mẫn tiệp và phóng túng với : “  Cuối con đường ấy vẫn còn một ngôi nhà/ cửa vẫn mở và người đi vắng/ tiếng bước chân quên gửi hồi âm trên phiến ngõ buồn” ( Địa chỉ tình yêu- PC). Nguyễn Ngọc Chương bâng khuâng thương tiếc ; “ Người đi biền biệt...chưa về/  tôi ngồi với bóng trăng thề hong khô” ( Trăng thề- NNC). Nguyễn Tấn Sĩ vẫn đầy ma lực về câu chữ và ám dụ : “  Ai người đi giữa phù hoa / sợi mì sắt ruột se da đêm trường... rộng dài trong cõi người ta/ mãi xin được gọi mì là...quê hương” ( Mì Quảng-NTS). Còn phải kể các nhà thơ : Lê Minh Quốc,  Phạm Hồ Lưu,  Phan Thanh, Vũ Khắc Tĩnh.. “mỗi người mỗi vẻ...”

 

Thật khó kể hết những xúc động, những rung động ở nhiều biên độ tâm hồn của các tác giả, cũng như của người đọc với tập Những cánh tay sưa.  Tuy nhiên, điều dễ dàng nhận ra là tập thơ có ý hướng cảm nhận, xoay quanh đề tài quê hương Đất Quảng, Tam Kỳ và tình yêu với nhiều sắc thái. Tập thơ in đẹp và trang trọng. Tất thảy nội dung và hình thức của nó, hy vọng rằng sẽ tạo rất nhiều ấn tượng trong lòng bạn đọc gần xa.

 

                Bài giới thiệu của Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

                           ĐT 0122 306 8721