Trang Chủ‎ > ‎Sóng Luận‎ > ‎

VÕ VĂN PHO thổn thức Trăng không mùa

 

Võ Văn Pho thổn thức

Trăng không mùa

PHAN PHÚ YÊN

 

 "Hồn thơ Võ Văn Pho là hồn thơ hoài cố hương. Một hồn thơ lặng lẽ mà day dứt, kiệm lời mà đa sầu đa cảm. Điều đó cũng chi phối cả mảng thơ tình khá phong phú trong tập Trăng không mùa".

 

Theo đuổi nghiệp thơ mấy mươi năm, ở giữa tuổi ngũ tuần, nhà thơ Võ Văn Pho mới ra mắt tập thơ đầu tiên Trăng không mùa gồm 70 bài, do Nhà xuất bản Văn Học ấn hành tháng 9.2011. Sự chậm trễ này có gì bất thường? Không. Điều tưởng chừng bất thường ấy lại rất bình thường đối với một nhà giáo gốc Quảng vốn có bản tính hiền lành, cẩn trọng và say thơ vô cùng.

Vừa dạy học vừa làm thơ, Võ Văn Pho chưa bao giờ xa “nàng thơ” dù trong bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào. Tôi có cảm giác thơ với anh không chỉ là sự chia sẻ, người bạn tri kỷ mà đôi khi như một thứ tôn giáo để anh tự soi mình:

Soi mắt mẹ lộng mây trời

Soi trang Kiều ngắm cuộc đời mà kinh

Soi gương thấy mắt mũi mình

Bên bờ năm tháng dáng hình phôi pha

 

Soi câu kinh chợt nhận ra

Khuôn mặt tiền kiếp xưa xa hiện về

                        (Soi câu kinh)

Soi rọi để tự thức tỉnh vẻ đẹp chân chất tâm hồn mình giữa “lênh đênh bão giá thiếu thừa áo cơm”:

Rất lâu đã rất lâu rồi

Câu thơ đi lạc quên mùi muối dưa

Rong rêu cùng nắng với mưa

Lênh đênh bão giá thiếu thừa áo cơm

                            (Cố quận)

Với giọng điệu truyền thống, các bài thơ của Võ Văn Pho thường ngắn, cô đọng, gói chặt cảm xúc trong những tứ thơ giản dị bất chợt, đánh động lòng người. Này là Tấm áo xưa ấm tình mẫu tử thiêng liêng:

Bồi hồi ôm tấm áo xưa

Mẹ may cho tết tuổi vừa lên ba

Bao năm biền biệt quê nhà

Áo còn hơi ấm - Mẹ xa khuất rồi…

Còn đây là sự liên tưởng bất ngờ thú vị của một hồn quê lưu lạc ở chốn “khói xe” thị thành:

Khói xe, nhớ quá khói đồng

Ngún rơm rạ ủ ấm nồng tôi xưa

Khói sương sớm, khói chiều mưa

Sè cay khói bếp mẹ vừa mới nhen

                          (Khói ơi!)

Ký ức thức dậy trong mùi khoai lang gần gũi thân thương:

Khoai lang nướng thơm lừng góc phố

Gợi nhớ bao kỷ niệm quê nhà

Những chiều thả trâu cùng nhau nhóm lửa

Củ khoai lùi thương chia bảy chia ba

                          (Tình quê)

Rồi cả cái giọng Quảng cũng trở thành vị quê độc đáo “cứ thâm thấm mãi tận vào tim quê” giữa xứ người.

Hồn thơ Võ Văn Pho là hồn thơ hoài cố hương. Một hồn thơ lặng lẽ mà day dứt, kiệm lời mà đa sầu đa cảm. Điều đó cũng chi phối cả mảng thơ tình khá phong phú trong tập Trăng không mùa. Sự mới lạ hay dữ dội về tình yêu lứa đôi hoàn toàn vắng bóng trong thơ Võ Văn Pho, cả khi anh viết về chuyện gối chăn:

Hơi ấm từ chăn ấm sang

Hay từ em… đã dịu dàng len qua

Quấn chăn anh hít anh hà

Cho đơ đỡ nhớ em và hương yêu

                   (Hương yêu)

Hơi ấm dịu dàng ấy không chỉ "len" sang nhà thơ mà còn "lan" sang người yêu thơ!

Tình yêu trong thơ Võ Văn Pho nhẹ nhàng, phiêu bồng, mang vẻ đẹp cổ điển. Đó cũng chính là “gu” thẩm mỹ của anh xuyên suốt tập thơ Trăng không mùa, với tất cả đợi chờ, khát khao và thổn thức mà anh muốn chia sẻ với những tâm hồn đồng điệu.

PHAN PHÚ YÊN

NGUỒN: nhavantphcm.com.vn